Vẫn tiếp tục cho bài vào blog

Vẫn tiếp tục cho bài vào blog

Friday, July 8, 2011

Tạp ghi: Tình Già – Huy Phương



Tạp ghi: Tình Già – Huy Phương

Tuần qua, giữa những tin buồn, tôi đã đọc được một tin vui. Trong hai chuyện tang, hôn, “hôn” chẳng vui là gì. Đó là chuyện ông cụ Ebemezer Rose 93 tuổi vừa kết hôn với bà Monica Hayden, 89 tuổi ở West Palm Beach, Florida. Lý do đơn giản họ đưa ra là: “Chúng tôi đều cô đơn, vì sao không nghĩ đến việc lấy nhau?” Người qua đường nghe chuyện này có người nói: “Già hết xí- quách rồi, lấy nhau làm chi nữa?” hay về phía cô dâu chú rể, người ta cũng có thể bình luận: “Lấy nhau về để đổ bô cho ông (hay bà) ấy hay sao?” Mỗi lần mở đài phát thanh nghe các nhà thuốc tây quảng cáo bán nào ống dẫn tiểu, túi dựng phân, tã lót, xe lăn, gậy chống... nghe đã lạnh người, cứ tưởng tượng ra đem một ông già hay bà lão về để phục vụ, rồi lo “hậu sự” đã đủ khiếp. Ở đây hai ông bà già, chỉ mới biết nhau hai mươi năm về trước, không tình mà cũng chưa đủ nghĩa, lấy nhau tất nhiên phải có lý do. Đó là hai tâm hồn cô đơn tìm đến với nhau trong những ngày cuối đời, cũng có lý lắm chứ!
Hình như tình yêu của người Tây phương kéo dài lâu hơn tình yêu của người Á đông chúng ta. Chúng ta thấy những ông bà cụ già Tây phương cầm tay nhau đi trong công viên, thủ thỉ bên nhau, hôn nhau dịu dàng là chuyện thường tình, trong khi các ông bà cụ của chúng ta, thường già trước tuổi, bà cụ mới vừa tắt kinh đã đỏ mặt khi đụng chạm với ông cụ, cứ giẫy nẩy lên, sợ lũ trẻ nó cười, sợ già mà “không nên nết”. Vì vậy chúng ta thường khắt khe đối với những người lớn tuổi chết vợ, mất chồng mà còn “bước qua dư luận” tục huyền hay tái giá. Văn chương bình dân thì mỉa mai chuyện “bà già đã tám mươi tư, ngồi trong cửa sổ viết thư tìm chồng”, hay kể chuyện “bà già ra chợ cầu Đông, xem một quẻ bói lấy chồng lợi chăng? Thầy bói xem quẻ nói rằng: Lợi thì có lợi nhưng răng không còn!” Thật là “kỳ thị” hết chỗ nói!
Các cụ xưa thường đùa rằng: “Càng già càng dẻo càng dai, càng gãy chân chõng càng sai chân giường”, nhưng theo các nhà y học, thì nói như vậy là trái với khoa học, có lẽ các cụ tiếc của trời, nói cho sướng miệng thế thôi. Nhưng bao nhiêu tuổi mới gọi là già, chưa nghe ai ấn định cho rõ ràng. Vả lại vợ chồng lấy nhau lúc trẻ, sống với nhau vì tình, về già nếu không còn tình, thì sống với nhau vì nghĩa, đâu phải cần đến chuyện chăn gối mà hạnh phúc vẫn vững bền, miễn là đừng bao giờ dập tắt sự chiều chuộng thương yêu. Cuộc hôn nhân lâu bền nhất trên trái đất này thuộc về ông bà Arrowsmith ở Hereford, Anh Quốc. Ông cụ Percy Arrowsmith vừa mất hồi tháng 6-2005 khi ông được 105 tuổi, và vợ ông 100 tuổi sau khi họ tổ chức lễ kỷ niệm 80 năm hôn nhân hai tuần lễ trước đó. Bí quyết của đôi vợ chồng già kỷ lục này họ không bao giờ cãi nhau lúc lên giường và thường hôn hay cầm tay nhau trước khi đi ngủ. Mới đây nhất thì hồi tháng 5-2009, cũng tại Anh Quốc, ông cụ Frank Milford 100 tuổi và bà Anita 99, vừa ăn mừng hôn lễ thứ 80. Họ cũng tiết lộ là họ luôn luôn hôn nhau trước khi đi ngủ (không nghe nói trước hay sau khi tháo răng giả).
Vậy thì những ông già chết vợ, những bà lão góa chồng, nếu cảm thấy trống lạnh trên cõi đời này, chẳng có ai hôn mình trước khi đi ngủ, sao lại không có quyền bước thêm bước nữa?
Ở ngoài nước này hay trong nước, thỉnh thoảng tôi vẫn nghe dư luận chê trách những cái đám cưới mà ông cũng “thất thập cổ lai hy”, bà cũng “lục thập đắc nhĩ thuận” và cho đó là chuyện bất thường, nhưng nếu không là người trong cuộc, làm sao hiểu nổi chuyện của họ. Lúc về già, vợ hay chồng mất sớm, con cái đều lập gia đình, ra ở riêng, ông hay bà thui thủi cô đơn, “lúc tỉnh rượu, lúc tàn canh” cũng buồn lắm chứ, sao không kiếm về một nửa bên kia của ai đã bỏ lại trên đời này, để ráp nối lại chiếc phi thuyền cuối đời bay về... cõi chết.
Nếu không rồi đây “khi rượu sớm, khi trà trưa, khi xem hoa nở khi chờ trăng lên” lấy ai mà đối ẩm, lấy ai mà tri kỷ. Bạn thử nghĩ rồi đây, sáng thức dậy, bên ly cà phê nhỏ những giọt cô đơn, đọc một câu chuyện vui cũng chỉ biết cười một mình như thằng điên, buồn nỗi thế sự cũng không biết chia xẻ với ai, nghe một chuyện bất bình không có trái cam mà bóp nát trong tay, lấy ai làm người tri kỷ để chuyện trò, tâm sự.
Gần đây, hải ngoại quả thật có nhiều cụ, để trả thù những ngày cơ cực, tù đày, áp bức đã qua, làm những cuộc hôn nhân bước thêm bước nữa với những cô con gái còn quá trẻ, nhưng không biết lượng sức mình, đến nỗi “tinh khô, lực kiệt”, trở về trên chiếc xe lăn để người đời dè bỉu, châm biếm, mà con cháu cũng xấu hổ chê cười. Những mối tình này được kết hợp một bên là thèm khát dục vọng, một bên là đồng đô la, không thể gọi là tình yêu được. Vì vậy, người đời hay khắt khe châm biếm những ông già mà lấy vợ trẻ, lại mỉa mai “trâu già mà thích gặm cỏ non” trong lúc chính các cụ răng yếu, vẫn thường lựa thức ăn mềm mà ăn thì chẳng ai nói gì.
Thầy Mạnh-tử cho rằng đại trượng phu là phải "Phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất." Trong ba thứ “bất năng” này, thứ bất năng đầu tiên coi bộ khó giữ, vì thấy ở phương tây này, các ông tỷ phú già thì lại hay lấy vợ sexy như người mẫu hay là vũ nữ thoát y. Tỷ phú Joe Hardy 84 lấy người mẫu Kristin Georgi 23, tỷ phú J. Howard Marshall 89 còn lấy cô vũ nữ playboy Anna Nicole Smith 26 tuổi, chỉ 14 tháng sau là “đứt bóng”, gây nên một vụ án chia gia tài khá ồn ào.
Nhạc Sĩ Trần Văn Trạch đã hát rằng: “Khi người ta yêu nhau, yêu trong lúc hai mươi tuổi đầu, thì không phải vì tiền đâu, nhưng mà chẳng được bao lâu...”, “Khi người ta yêu nhau, yêu trong lúc bẩy mươi tuổi đầu, thì không phải vì tiền đâu, nhưng mà chẳng còn bao lâu...”. Cho nên, bây giờ nếu các bạn nghe tin một ông cụ 90 mà lấy một bà lão 85, mặc dầu “chẳng còn bao lâu”, nhưng chắc chắn là không phải vì tiền rồi. Không phải vì tiền thì chỉ có một đường là vì tình, tình này bạn muốn hiểu là “tình cao thượng”, “tình trong sáng”, hay “tình cuối”, “tình già” sao cũng được. Khi người ta lập gia đình năm hai mươi hay hai mươi lăm tuổi, có thể vì tình yêu xốc nổi, vì bồng bột, nhưng ở tuổi bảy mươi, sau khi đã qua tuổi “tri thiên mệnh” đã hai mươi năm, việc cưới một người về chung sống phải là việc suy nghĩ, chín chắn không ai có thể chê trách hay nghi ngờ vào đâu được.
Chưa ai biết ai đổ bô cho ai, chứ đêm nay trời trở lạnh, có hơi người cũng ấm, sống một mình, có người gãi lưng giùm cũng đỡ khổ. Trên giường có hai người bạn già nương tựa vào nhau, thì trong cái ly nước trên bàn ngủ, hai hàm răng giả cũng đang ngụp lặn bên nhau. “Đời còn vui không có răng mô!” (Đời còn vui, không có sao đâu!)
Xin chúc mừng!

Bệnh cà Chớn


Bệnh cà Chớn


  

Cà trong cái nghĩa đầu tiên của nó là một danh từ dùng để gọi một loài thực vật cho quả ăn được. Nhưng trong cái loài quả gọi là cà này cũng còn được phân biệt ra làm nhiều giống: Nào là cà pháo, cà dái dê hay cà tím, cà dĩa hay còn gọi là cà dòn v.v...
Ngoài các loại cà vốn được người dân xứ ta trồng để làm thực phẩm từ lâu đời nói trên, còn có một số cà thuộc loại ngoại lai du nhập như cà chua hay có người còn gọi là cà "tô mát" cho có vẻ ta đây cũng rành tiếng Tây, và vài thứ có tên do gọi theo phiên âm mà có tiếng cà nhưng không hẳn là cà như cà rốt, cà phê v.v...
image

Cà chua cũng là một loại rau quả nhưng chỉ mới xuất hiện ở xứ ta từ lúc có các ông Tây bà đầm qua "khai hóa" cho dân ta và tập cho dân ta làm quen với những món ăn Tây phương, nhờ thế mà dân ta mới biết ăn cà chua và trồng cà chua để bổ sung cho danh sách rau quả bán ở ngoài chợ.
Cà chua ngoài việc được dùng làm thực phẩm như ăn sống, nấu chín, làm thành sốt cà, nước giải khát bổ dưỡng có nhiều sinh tố v.v... còn được xử dụng như là một loại vũ khí tuy không có khả năng sát hại hay gây thương tích cho người bị tấn công nhưng cũng đủ làm sứt mẻ uy tín của người đó. Một nghệ sĩ bất tài, trình diễn bị bể dĩa thì thay vì được khán giả tặng hoa, lại được khán giả tặng cho mấy quả cà chua thối. Mấy chính khách, lãnh tụ tầm cỡ quốc gia có những chính sách, chủ trương, đường lối không phù hợp với quyền lợi hay nguyện vọng của nhân dân một nước khác, hay một tập thể nào đó thì khi công du đến các vùng ấy thế nào cũng có những cuộc dàn chào bằng cà chua thối của những nhóm người chống đối.
image

Còn như cà rốt cũng là một loại thực phẩm nhưng thật ra cà rốt không phải là loại quả mà chính là một loại rể củ ăn được nhưng vì gọi theo phiên âm tiếng Tây nên vẫn có tiếng cà. Tuy nhiên khi nói đến cà phê thì lại đúng là một loại trái cây nhưng không phải dùng để ăn mà chỉ dùng để lấy hột đem rang cho cháy đen ngòm lên rồi xay nhỏ để chế nước sôi vào tạo thành một loại nước uống có màu đen sẫm và vị thì đắng đắng nhưng lại có mùi hương thơm rất quyến rũ, và khi uống vào thì thấy tinh thần như sảng khoái ra. Món này cũng được các ông Tây bà đầm du nhập vào xứ ta vào thời nước ta bị Phú Lãng Sa đô hộ, tuy nhiên sau đó dân ta cũng rất đông người đâm ra ghiền cái món cà phê này đến nỗi có nhiều người sáng dậy mở mắt ra mà không có ly cà phê để nhâm nhi là không chịu được. Không những thế, hai tiếng cà phê còn được biến hóa thành cụm từ "cà phê cà pháo", một thứ thành ngữ được dùng để chỉ một phương thức xã giao trong đời sống xã hội. Bạn bè gặp nhau vẫn hay có thói quen rủ nhau đi uống cà phê để tâm sự. Dân mánh mung hay người muốn cầu cạnh người khác một điều gì đó thì phải biết lo hối lộ, nhưng lại được nói khéo ra là lo cà phê cà pháo cho kẻ mình muốn nhờ vả thì mới mong đạt được mục đích.
Ngoài những món cà được xem là thực phẩm cho người kể trên, còn có một loại cà gọi là cà dược hay có khi còn gọi là cà độc dược là loại cà dại mọc hoang, cũng có quả nhưng nếu ăn vào thì coi như là đi đoong luôn, tuy nhiên đôi khi lại được người ta dùng để chế biến thành một vài vị thuốc đặc biệt "dĩ độc trị độc" theo kiểu Đông y, không kể cái mục đích dùng làm thuốc độc thật sự.
image

Mặc dù khi nói đến cà được dùng làm thực phẩm thì các loại cà như cà tím, cà dĩa thường được đánh giá cao hơn vì có thể chế biến thành nhiều món ăn khoái khẩu như đem xào với thịt ba rọi, nướng chín thoa mỡ hành, nấu với da heo thành món cà bung chẳng hạn, nhưng ăn theo kiểu này thường đòi hỏi khi nấu nướng phải kèm theo vài món phụ hay gia vị hành mỡ hơi tốn kém cho nên phải là những gia đình khá giả một tí thì mới hay ăn theo kiểu đó. Chỉ riêng có món cà pháo là bình dân nhất do cách ăn cũng rất đơn giản và cách chế biến cũng dễ dàng không tốn kém vì người ta có thể dùng nó để ăn sống chấm với tí mắm tôm hoặc thông dụng nhất là đem phơi cho héo rồi bỏ vào nước muối ngâm như kiểu muối dưa cải một thời gian cho cà trở thành chua chua mặn mặn để dành làm món mặn đưa cơm được rồi.

Chính vì vậy mà khi nhắc đến cà thì hầu như người dân Việt nào từng sinh ra và lớn lên ở mảnh đất quê hương tự hào có bốn ngàn năm văn hiến nhưng vẫn quanh quẩn với cái nghèo tất nhiên sẽ nghĩ ngay đến món cà pháo trước tiên, vì nhà nghèo thì thường bữa cơm không mấy khi có thịt cá mà chỉ có món cà pháo muối dưa làm chuẩn. Riêng trong Nam thì nhờ ruộng đồng sông rạch lắm cá nhiều tôm nên người bình dân vẫn có thể sang hơn một tí, vì người ta còn có thể đem cà muối chung với mắm cá thành món mắm gọi là mắm cà để dùng.
image

Cũng vì cà là món ăn rẻ tiền thông dụng cho nên xưa kia nhiều người tá điền được chủ nuôi cơm mà gặp phải chủ mang trong người dòng máu hà tiện cỡ trùm Sò lại tham công tiếc việc, chỉ muốn cho người làm thật được việc cho mình mà cho ăn cơm thì chẳng có gì khiến cho người làm công nhiều lúc quá bất mãn phải thốt lên:
Làm cho lắm cũng ăn mắm với cà.
Làm thấy bà cũng ăn cà với mắm
Vì cà là một loại cây cho thực phẩm được người ta trồng cho nên công việc trồng cà cũng có thời vụ. Ca dao có câu nói về thời điểm để trồng cà như sau:
Tháng giêng là tháng ăn chơi
Tháng hai trồng đậu, trồng khoai, trồng cà...
Không những cà được trồng có thời vụ mà cái mảnh vườn cà đôi khi còn là bối cảnh cho những cuộc tình nên thơ của những đôi trai gái miền quê như ca dao từng có một bài miêu tả một mối tình lỡ làng, với lời lẽ tuy có đượm màu trách móc nhưng cũng lại rất nhẹ nhàng cảm động thấm thía, khởi đầu bằng mấy câu:
Trèo lên cây bưởi hái hoa
Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân...
Trong một bài ca dao khác, cà cũng được nhắc đến một cách khá ngộ nghĩnh hơn:
Thân anh làm rể Chương đài
Một đêm ăn hết mười hai vại cà
Giếng đâu thì dắc anh ra
Kẻo mà anh chết với cà đêm nay!
image
Thật ra thì khi đọc bài ca dao này tôi không hiểu cái anh chàng này làm rể kiểu nào mà một đêm lại ăn hết mười hai vại cà. Thường thì một vại cà có cả hàng ngàn quả và cà muối thì chỉ ăn độ chục quả là đủ cảm thấy mặn cả cổ và khát nước khô cả họng rồi mà anh chàng này xơi luôn một hơi mười hai vại thì tôi không tài nào hiểu nổi.
Không những ca dao nhắc đến cà mà ngay cả trong văn chương văn học cũng có nhiều câu chuyện hay giai thoại có liên quan đến cà. Trước đây thi sĩ Tản Đà vốn thích ăn và sành ăn nhưng chẳng may lại trót sinh ra làm một nhà thơ ở cái xứ mà "văn chương hạ giới rẻ như bèo" cho nên đồng tiền nhuận bút không cho phép thi sĩ mua những món ăn như thịt cá, do đó mà bữa cơm hàng ngày của nhà thơ cũng chỉ đạm bạc với mấy món đắp đổi như dưa chua, cà muối mà thôi. Ngày xuân, thấy thiên hạ trẩy hội chùa Hương, một nơi thắng cảnh lại còn nổi tiếng về món rau sắng ngon mà thi sĩ thì rỗng túi chỉ biết nằm khoèo ở nhà làm thơ, bèn phóng bút hạ luôn mấy câu:
Muốn ăn rau sắng chùa Hương
Đồng tiền ngại tốn, con đường ngại xa
Không đi đành ở lại nhà
Cái dưa thì khú cái cà thì thâm.
Sau khi Tản Đà cho đăng bài thơ này lên báo thì có một bậc nữ lưu độc giả bỗng nhiên đâm ra thương cảm cho hoàn cảnh của thi sĩ bèn tự mình đi viếng chùa Hương rồi mua rau sắng về và đem gửi biếu cho thi sĩ kèm theo bài thơ họa như sau:
Này đây rau sắng chùa Hương
Đồng tiền khỏi tốn, con đường khỏi xa
Không đi, xin gửi lại nhà
Thay cho dưa khú, với là cà thâm.
image
Không biết nhà thơ cảm kích tấm lòng từ hậu của người nữ độc giả này như thế nào nhưng bài thơ họa đó đã được nhà thơ đưa lên báo, nhờ thế mà văn học có thêm được một giai thoại về ăn của nhà thơ sành ăn này.
Truyện Lưu Bình Dương Lễ cũng nhắc đến cà. Lưu Bình và Dương Lễ vốn là đôi bạn đồng môn rất thân nhau từ thủa nhỏ. Dương Lễ nhà nghèo nên vẫn thường được Lưu Bình giúp đỡ, nhờ thế mà Dương Lễ mới có thể tiếp tục dùi mài kinh sử cho đến khi thi đỗ và được ra làm quan giàu sang danh vọng.
Lưu Bình vốn nhà giàu nên không mấy chuyên tâm vào việc học hành nên thi rớt rồi lại xoay ra ăn chơi cờ bạc phung phí chẳng mấy chốc gia sản của cha mẹ để lại khánh kiệt. Nhớ lại người bạn nghèo thân thiết ngày xưa mà nay đã trở thành giàu sang phú qúy, Lưu Bình bèn tìm đến để mong có chỗ nương thân.
Dương Lễ biết bạn mình vì ham ăn chơi không chịu học hành nên nghĩ rằng nếu mình cưu mang bạn theo kiểu thường tình thì không bao giờ giúp bạn tiến thân được bèn nghĩ ra cái kế làm bộ không thèm tiếp, lại còn sai lính dọn bố thí cho Lưu Bình chén cơm hẩm với quả cà thâm. Lưu Bình hận lắm bèn bỏ đi.

Sau đó Dương Lễ mới cho gọi người vợ thứ ba của mình là Châu Long lên giải bày mối ưu tư của mình với người bạn cũ và muốn nhờ Châu Long thay mình trực tiếp đứng ra săn sóc cho Lưu Bình để giúp cho anh ta có cơ hội làm lại cuộc đời. Châu Long nhận lời nên Dương Lễ bèn giao tiền nong cho Châu Long đi tìm Lưu Bình đem về nuôi, khuyên giải và khuyến khích cho Lưu Bình học hành.
Lưu Bình từ khi giận Dương Lễ vô ân bạc nghĩa đối với mình thì cũng mong có cơ hội rửa cái mối hận này cho nên khi gặp được Châu Long tự nguyện đứng ra chăm sóc bảo bọc mình thì cũng thay đổi lối sống, chuyên tâm học hành cho nên đến kỳ vua lại mở khoa thi thì Lưu bình cũng ứng thí và đã thi đỗ. Lưu Bình vinh qui trở về, lòng tràn ngập hân hoan mong gặp Châu Long để cùng nàng xe duyên vợ chồng. Thế nhưng khi về đến nhà thì chẳng thấy bóng dáng Châu Long đâu nữa cả.
Sau đó Lưu Bình được bổ ra làm quan. Nhớ mối hận năm xưa, Lưu Bình tìm đến thăm Dương Lễ mong rửa hận nhưng khi vừa đến nơi thì Dương Lễ đã vội cho gọi Châu Long ra chào hỏi rồi kể rõ ngọn ngành cho Lưu Bình biết, nhờ thế mà Lưu Bình mới hiểu tấm lòng tốt của Dương Lễ. Thì ra nhờ Dương Lễ khôn khéo biết dùng quả cà thâm như một hình thức sỉ nhục để đánh thức lòng tự ái của Lưu Bình mà cuộc đời Lưu Bình đã chuyển hóa sáng sủa trở lại.
image

Tuy cà pháo không phải là món ngon vật lạ và xét về mặt giá trị dinh dưỡng thì cà pháo còn có nhiều độc tính nữa vì ăn cà thường gây nhức mình, da dẻ đâm ra sần sùi ngứa ngáy v.v... Tục ngữ cũng có câu: "Một quả cà là ba thang thuốc" không phải một quả cà bổ bằng ba thang thuốc mà người đang bệnh hay yêu yếu trong người mà ăn cà vào thì thế nào bệnh cũng nặng thêm. Thế nhưng cà pháo cũng có đặc tính làm cho người ăn quen có thể trở thành ghiền. Ca dao có câu:
Anh đi anh nhớ quê nhà
Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương.
Vào cái thời mà dân ta dù có đi đâu đi nữa thì cũng chỉ giới hạn trong cái mảnh đất từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mâu thì câu ca dao trên có lẽ cũng chỉ để nói lên cái lòng quyến luyến hương vị quê hương nghèo khổ của những người dân quê bỏ xóm làng quen thuộc để đến một địa phương khác tìm kế sinh nhai. Tuy nhiên từ khi có cuộc "cách mạng giải phóng dân tộc" giúp cho người dân Việt một cơ hội từ bỏ cái đầu óc bám víu lấy mảnh đất quê nghèo đầy ải để tung mình đi xa khắp bốn bể năm châu thì người ta mới càng hiểu thấm thía cái tình quê hương thắm thiết trong câu ca dao ấy.

Có rất nhiều người qua xứ người sinh sống, được ăn các món ngon vật lạ đầy bổ dưỡng kiểu Tây Tàu mãi cũng đâm chán nên lâu lâu lại thèm món cà pháo. Chính vì thế mà người ở quê nhà mới chế ra cái món cà pháo đóng lọ xuất khẩu. Dĩ nhiên Tây Tàu Mỹ Mễ chả ai đụng đến cái món cà muối này bao giờ, nhưng đám dân Việt lưu lạc xứ người khi bất chợt thấy giữa hàng đống thực phẩm đóng hộp mang đủ thứ nhãn hiệu quốc tế chen chúc nhau trên kệ hàng siêu thị có cả bóng dáng lọ cà muối xen vào là mắt mũi sáng lên, cứ như thể là đã tìm thấy cả bầu trời quê hương nằm gọn trong cái lọ cỏn con ấy.

Không biết có phải từ nguyên thủy tiếng cà được dùng để gọi loài cây quả không mấy giá trị cho nên khi tiếng cà được ghép vào với những tiếng khác để tạo thành những cụm từ nhằm diễn tả cách thế, hình thái, đặc tính của sự vật và con người, thì hình như tiếng gì kết hợp với tiếng cà cũng chỉ nhằm diễn tả cái mặt xấu, dở, yếu kém, hay có nhiều khiếm khuyết của một sự vật chứ không có tiếng cà nào nhằm diễn tả sự hay ho, sung mãn hoặc tốt đẹp cả.
image

Khi đánh giá sự vật hay con người thì loại dở dở ương ương được người ta gọi là loại "cà mèng" hay còn gọi là "cà là mèng". Người có vẻ như mất thần, không tập trung tư tưởng thì được gọi là "cà lơ". Chân bị đau khiến cho đi đứng cứ khập khiểng thì gọi là "cà nhắc". Chân mà bị cà nhắc có khi còn được gọi là "cà thọt" hay là "xi cà que".
Người nghèo ăn uống thiếu dinh dưỡng thì thân thể thường ốm "cà tong cà teo", hình dáng trông cứ như là que củi "cà khẳng cà kheo". Do cái bệnh ốm đói kinh niên cho nên đi đứng làm việc lúc nào cũng có vẻ uể oải theo kiểu "cà rịch cà tang", và thường thích "kề rề cà rà" chứ không xông xáo. Đường sá quê nghèo thì lồi lõm ổ gà, lỗ chân trâu, khiến cho xe chạy không lăn bánh êm ả như trên xa lộ mà hay bị dồi xóc nên gọi là "cà tưng". Những người đi đứng không chững chạc mà lúc đi lúc nhảy như con dê non thì gọi là "cà tửng".
image

Còn nhỏ mà không được đi học thì chỉ thích chạy "cà nhỏng" ngoài đường. Người lớn mà vô công rồi nghề không biết làm gì thì thường hay "la cà" chỗ này chỗ nọ. Gặp nhau chuyện gẫu hoài nhiều khi không còn biết chuyện gì để nói đành phải nói theo kiểu "cà kê dê ngỗng". Do cái tật cà kê dê ngỗng mà sinh ra tật nói "cà rởn" tức là nói chơi nói dỡn cho vui. Tuy nhiên đôi lúc vui quá cũng dễ sinh ra mất lòng gây bất hòa nên đâm ra "cà khịa", có nghĩa là nói thọc ngang, nói xóc hông người khác. Nếu tự ái của người nào đó bị xúc phạm quá nặng thì người đó có thể lên cơn giận đột xuất làm cho hệ thống thần kinh không còn làm chủ được cái lưỡi phát âm khiến cho nói không nên lời, mà cứ lắp ba lắp bắp vấp váp thành ra "cà lăm". Đúng ra thì cà lăm chính là tên gọi của một khuyết tật về nói bẩm sinh nơi một vài người mà khi sinh ra đã được trời ban cho họ một bộ máy phát âm không hoàn chỉnh, còn người bình thường thì chỉ cà lăm tạm thời rồi hết một khi cơn tức khí xung thiên đã qua đi.

Mặc dầu đã có nhiều tiếng được ghép với tiếng cà để diễn tả cái dở cái yếu kém nơi sự vật hay con người như đã nói trên, nhưng còn một tiếng nữa đáng nói đến nhất là tiếng "cà chớn". Thật ra thì tôi cũng không biết định nghĩa tiếng cà chớn này như thế nào vì tôi không có khả năng làm tự điển, nhưng thường thì tiếng này được dùng để nói về người và cứ xem trong mối tương quan xã hội của mọi người đối với nhau thì người bị cho là cà chớn là người hay có những thái độ bốc đồng, những cách hành xử như ưa thọc gậy bánh xe hay phá thối những công việc chung, ăn nói thì lời lẽ tiền hậu bất nhất v.v...
image

Anh nào mà xây mộng ước với một cô nàng cà chớn là có ngày bị leo cây. Một ông chồng hiền lành mà rước được một bà vợ cà chớn là coi như cuộc đời và sự nghiệp cũng tiêu tùng. Bà vợ nào mà lấy phải một ông chồng cà chớn là chỉ ôm hận. Làm ăn với người cà chớn có ngày vỡ nợ. Kết bạn với người cà chớn có ngày mang họa vào thân hoặc bị bán đứng. Đất nước mà được lãnh đạo bởi các chính khách cà chớn thì dân chúng chỉ có nước bị gậy ăn mày.

Tôi cũng không biết cái tiếng cà chớn này bắt nguồn từ thời nào nhưng trước đây tiếng cà chớn có lẽ chỉ mới thông dụng ở miền Nam chứ người miền Bắc hình như không biết. Chính vì thế mà khi quân Bắc Việt mới vào chiếm Sài Gòn sau khi chế độ miền Nam sụp đổ, người ta mới bắt đầu truyền tụng cho nhau câu chuyện vui như sau:
Một hôm có một anh công nhân Sài Gòn ngồi nhâm nhi ly cà phê buổi sáng ở quán cóc thấy anh bộ đội Bắc Việt lảng vảng gần đó bèn mời uống cà phê và nói chuyện. Bộ đội miền Bắc vì đã học tập thấm nhuần chủ trương chính sách của Đảng CS nên không bỏ lỡ cơ hội nào để làm công tác tuyên truyền đề cao xã hội miền Bắc. Còn anh công nhân miền Nam thì bao lâu nay bị "Mỹ Ngụy đầu độc" về đời sống khốn khổ của nhân dân miền Bắc nên nay có cơ hội gặp người anh em của xã hội chủ nghĩa miền Bắc bằng xương bằng thịt thì cũng muốn tìm hiểu thêm cho rõ trắng đen. Câu chuyện bắt đầu bằng câu hỏi của anh công nhân miền Nam về cà phê miền Bắc hương vị ra sao rồi bắt qua hỏi thăm về các loại cà này cà nọ. Bất cứ nói đến thứ cà gì cũng được anh bộ đội trả lời là miền Bắc có nhiều hơn, to hơn, ngon hơn hoặc tốt hơn trong Nam. Khi hỏi đến "cà rem" thì bộ đội VC vì muốn chứng minh sự giàu mạnh của nền kinh tế xã hội chủ nghĩa miền Bắc nên không ngần ngại khoe ngay là cà rem thì không những ăn không hết còn được phơi khô để xuất khẩu nữa.
image

Nghe đến đây anh công nhân Sài Gòn hiểu ngay là bộ đội này đúng là thứ cà chớn bèn bồi luôn một câu hỏi nữa là ở miền Bắc có cà chớn không? Anh chàng bộ đội ngố từ lúc sinh ra có lẽ cũng chỉ được nếm có mỗi một món cà pháo, vừa lớn lên thì lại được Đảng CS dạy cho ăn uống phải theo chế độ tiêu chuẩn tính theo "cà ram" cho từng đầu người của chế độ cọng sản ưu việt, sau đó thì bị lùa đi cầm súng làm "nghĩa vụ giải phóng miền Nam", bao nhiêu năm chỉ biết lặn lội trong rừng sâu hoặc là nằm dưới hầm để tránh đạn "cà nông" cho nên giỏi lắm cũng chỉ mới học thêm được tiếng "cà mèn" là món vật dụng bằng kim khí dùng đựng cơm của lính nên nay về thành phố, được nếm mùi cà phê sao mà thơm ngon quá cho nên tuy chẳng biết cà chớn là cái gì nhưng đinh ninh cà chớn chắc phải là một món gì đó cao quý lắm nên không ngần ngại đáp luôn là cái gì chứ cái thứ cà chớn thì ê hề, ở miền Bắc đâu đâu cũng có.
image

Tuy câu nói của bộ đội miền Bắc CS chỉ là phản ảnh sự ngây ngô kém hiểu biết của một kẻ phải sống dưới một chế độ quen bưng bít, nhưng vô tình đó cũng là một câu nói phơi bày ra cái hiện thực bi đát của bất cứ xã hội nào mà con người chỉ sống quanh quẩn với ngu dốt đói nghèo nhưng lại hay khoe mẽ.

Không biết có phải những hiện tượng cà chớn đó đều có chung một căn nguyên do độc tố của cà gây ra vì ăn cà rồi dần dà biến thành một căn bệnh có khả năng di truyền hay không, vì nhìn kỹ thì hầu như cái bệnh cà chớn này không phải chỉ thấy xuất hiện nơi người dân Việt sinh sống ở trong nước mà ngay cả trong số người dân Việt đã bỏ xứ ra sinh sống ở đất nước người, ăn những loại thực phẩm bổ dưỡng tinh khiết hơn, vẫn có nhiều người còn mang căn bệnh cà chớn mạn tính trong người. Không tin thì cứ nhìn vào các cộng đồng của người Việt ở hải ngoại sẽ thấy không thiếu gì những hiện tượng cà chớn vẫn xảy ra trong các hội đoàn từ hội ái hữu nhỏ địa phương cho tới tổ chức chính trị, kinh tế to lớn, khiến cho người dân Việt chưa bao giờ thật sự xây dựng cho mình thành một khối hùng mạnh. Không nhưng thế, trong những khuôn mặt từng đại diện cho những kẻ từng sợ ăn cà pháo, từng cho rằng mình không có mang độc tính cà pháo trong giòng máu, từng hùng hổ tuyên bố chống tới cùng những kẻ chủ trương nuôi dân bằng cà pháo, nay bỗng nhiên lại đâm ra có kẻ nhớ cà, thèm cà theo kiểu rất cà chớn là "Ăn cơm nhà nọ kháo cà nhà kia" để rồi ca bài "cà pháo muôn năm" làm cho nhiều người nghe xong đều chưng hửng.

Ôi! Không biết đến bao giờ dân ta mới trừ khử được cái nọc độc cà chớn này trong giòng máu để cho dân ta trở thành những con người lành mạnh hầu có sức tranh đua với thế giới năm châu và làm rạng rỡ con Rồng cháu Tiên?


ĐOÀN VĂN KHANH

Ghen ngọt - Bảo vệ hạnh phúc gia đình

Ghen ngọt - Bảo vệ hạnh phúc gia đình

Ghen! Đó là chiêu giữ chồng của phụ nữ, nhưng không phải ai cũng có thể sáng suốt khi ghen cả. Đã không ít người vì ghen mù quáng mà đánh mất hạnh phúc gia đình. Nhưng cũng có người biết mười mươi chồng mình cặp bồ hẳn hoi nhưng với tấm lòng độ lượng, khoan dung và bằng sự dịu dàng tế nhị đã đưa chồng quay về với mái ấm hạnh phúc gia đình.



Với tấm lòng độ lượng, khoan dung và bằng sự dịu dàng tế nhị nhiều người phụ nữ đã giúp chồng quay về với máí ấm gia đình

Gặp tôi ở phố, Minh mời tôi về nhà, căn nhà cấp bốn nằm ngay trong hẻm nhưng được chủ nhà bài trí hồ cá, cây cảnh rất hợp lý, phòng khách phòng ngủ sáng sủa, khang trang nhìn qua chủ nhà cũng biết là một người ngăn nắp. Minh đưa cho tôi ly nước mát rồi nói: “có được ngôi nhà thế này là vợ chồng mình đã cố gắng lắm rồi”. Ăn ở thì không nói làm gì nhưng vấn đề là cho hai đứa con ăn học, gia đình tài chính là ở cả vào hai đứa con, bọn mình sống thế này cũng đủ chán”.
Tôi buột miệng: “Các cậu sống thế này thì hạnh phúc quá rồi còn gì nữa?” Như gãi đúng chỗ ngứa Minh tâm sự: “Cậu chưa biết đó thôi, có được cuộc sống như ngày hôm nay mình cũng bầm rập lắm. Ngày mới cưới nhau ai cũng bảo vợ chồng mình là hạnh phúc.
Anh ấy là một người cha gương mẫu, người chồng chiều vợ, dạy dỗ con cái thì không chê vào đâu được. Mình đã từng nghĩ cuộc sống như thế thì chẳng cần đòi hỏi thêm điều gì. Một hôm người bạn làm việc cùng anh ấy nói với mình rằng anh ấy có quan hệ mật thiết với một cô gái cùng công ty.
Lúc đầu mình cứ tưởng người bạn đó nói đùa, vì mình chưa bao giờ nghĩ rằng anh ấy lại có tính đó. Nhưng cô bạn gái lại bảo: “Cậu đừng quá tin tưởng, sự đời ai biết chuồn chuồn đẻ trứng ở đâu”. Một hôm tình cờ mình đi qua một khách sạn bỗng thấy hai người tay trong tay đi vào đó, mình không tin vào mắt mình nữa mình liền gửi xe rồi đi theo vào xem cho rõ mặt cô gái ấy, nhưng khi vào đến nơi thì đã mất hút. Trong trường hợp như thế tim mình đập liên hồi, ngực như có vật gì đè lên, chưa bao giờ mình lại cảm thấy đau đớn như vậy.
Lúc đó mình mới cảm nhận được thế nào là ghen và đúng là khi con người ta ghen thì mất hết lý trí và còn có thể làm được những việc hết sức tàn nhẫn. Cứ nghĩ đến cảnh hai người đang tình cảm ân ái với nhau là con tim mình lại quặn đau, phải mất một lúc mình mới trấn tĩnh lại được. Khi anh ấy về, cố gắng lắm mình mới lấy được thăng bằng trong tình cảm để cơn giận dữ không bùng lên. Mình làm ra vẻ không biết gì và muốn chứng tỏ cho anh ấy thấy được rằng tôi luôn là người vợ thương yêu săn sóc anh hết mình, một người vợ ngoan ngoãn dễ thương.
Mình biết mình đang tham gia vào một cuộc chiến tình cảm để bảo vệ bờ cõi hạnh phúc, mà vũ khí lợi hại chính là sự khôn ngoan, bao dung độ lượng. Và cuối cùng mình đã thắng anh ấy đã tự thú hết tất cả với mình ngược lại mình không hề có yêu cầu nào bắt anh phải bỏ cô ấy cả. Và câu nói mà anh dành cho mình khi anh hoàn toàn là của mình: “Anh không tìm đâu được một tình yêu chân thành hơn tình yêu mà em dành cho anh trong đó đầy tính dịu dàng và cao thượng.”

Không có con đường nào được trải hoa hồng cả. Trong hôn nhân và cuộc sống gia đình không phải lúc nào cũng sóng yên biển lặng, mà cũng có lúc phong ba bão táp... Muốn bảo vệ hạnh phúc gia đình. Phải biết tha thứ và độ lượng. Phải biết yêu thương và tàn nhẫn khi cần. Phải biết mỉm cười khi lòng đau khổ nhất.
Hạnh phúc nào cũng đều có cái giá của nó cả, có phải vậy không các bạn?

BÍ QUYẾT TÌNH YÊU

BÍ QUYẾT TÌNH YÊU


Phái mày râu luôn "gục ngã" trước những phụ nữ dịu dàng, khéo léo về mọi
mặt, nhất là trong cách cử xử, giao tế. Các bạn gái hãy tham khảo 5 lời
khuyên dưới đây để có thể giữ mãi chàng ở bên mình.

- Chọn lời nói thật chính xác: Khi
nói chuyện với người yêu, hãy dùng từ thật khéo như: "Vâng, em sẽ cố",
"Có thể em làm được", ngụ ý như một lời hứa hẹn. Khi lời nói đi đôi với
việc làm, bạn sẽ gây cho anh ấy sự tin tưởng lớn.

- Làm chủ âm thanh giọng nói của mình:
Âm thanh cao hơn mức bình thường tức là bạn đang giận dữ, trầm hơn có
nghĩa là bạn đang mệt mỏi, nói nhát gừng cho thấy sự chán ghét... Khi
trò chuyện với chàng hãy giữ giọng nói nhẹ nhàng, vui tươi. Điều này
mang lại cảm giác êm ấm mỗi khi chàng nghĩ đến bạn.

- Sức mạnh của trái tim mở rộng: Một phụ nữ có tấm lòng từ thiện, giúp đỡ mọi người, yêu thương loài vật luôn là hình ảnh vợ hiền, mẹ tốt.
- Không nói những lời thừa thãi: Dù
bạn biết một vài điều gì đó liên quan đến chàng cũng nên bỏ nó vào thùng
và đậy kín lại. Đừng bao giờ tỏ ra là đi guốc trong bụng anh ấy.

- Lòng chân thành: Cách cư xử chân thành của bạn không chỉ đối với chàng và cả những người xung quanh cũng là một dấu son trong mắt của anh ấy.
Theo
Theo Tiếp thị và Gia đình

Bảy sắc màu cuộc sống !

Bảy sắc màu cuộc sống !
Theo Diễn đàn Hạt Giống Tâm Hồn WWW.HGTH.NET: http://hgth.net/forum/showthread.php?t=2572

Tôi yêu màu trắng trên tà áo dài thướt tha tung bay trong nắng những ngày tựu trường ríu rít hàng me. Màu trắng của hoa sen, hoa huệ, hoa thủy tiên, hoa ban, hoa mận…Màu trắng trên trang giấy học trò ngày ngày nén nót từng nét chữ nghiêng nghiêng bằng bút tre với bình mực tím. Màu trắng của sự trinh nguyên ban sơ, tinh khiết. Màu trắng của những rung động đầu đời run rẩy bâng khuâng…


o0o


Tôi cũng yêu màu tím trên chiếc áo len mỗi chiều mùa đông dịu dàng xuống phố bảng lảng hoàng hôn. Màu tím của hoa sim, hoa cà, hoa lan, hoa muống, hoa bằng lăng, hoa lục bình, hoa trinh nữ… Màu tím trên những hàng chữ gọn gàng, ngay ngắn trong mỗi bức thư ngày xưa ai viết tặng tôi trên nền giấy xanh. Màu tím của nỗi nhớ nhung, chờ mong khắc khoải. Màu tím của sự thủy chung son sắt bền lâu…


o0o


Tôi còn yêu màu xanh của biển những buổi sớm mai khi ánh bình minh bắt đầu trải dài trên từng con sóng lấp lánh. Màu xanh của rong rêu, núi rừng, bầu trời, cây lá, dòng sông…Màu xanh trên thảm cỏ giữa lòng thành phố chiều chiều các em bé nô đùa tung tăng theo từng cánh diều vàng no gió. Màu xanh của niềm hy vọng đầy ắp tương lai. Màu xanh của những hoài bão, ước mơ vươn lên chinh phục những chân trời mới…

Tôi mãi yêu màu vàng của bông lúa trên cánh đồng bao la quê tôi vào mùa gặt hái nhộn nhịp làng quê. Màu vàng của hoa điệp, hoa cúc, hoa mai, hoa dã quỳ, hoa thọ, hoa bò cạp…. Màu vàng của mùa lá rụng nao nao kẻ ở người đi. Màu vàng của những huy chương chiến công cao nhất trên bục vinh quang…

o0o


Tôi thêm yêu màu đỏ của hoa phượng những ngày tháng Năm khi tiếng ve gọi hè rộn rã sân trường báo hiệu thời khắc chia tay bạn bè, trường lớp, thầy cô. Màu đỏ của gạch, ngói, lò than rực cháy, đôi môi ngọt ngào, trái chín trĩu cây… Màu đỏ của máu đào bao anh hùng, liệt sĩ đã đổ xuống cho Tổ quốc này, dân tộc này, đất nước này, những người dân có dịp hồi sinh. Màu đỏ của sự khát khao cháy bỏng hừng hực con tim. Màu đỏ của niềm đam mê chinh phục và chiến thắng…

o0o

Tôi cũng yêu màu đen của đôi mắt trẻ thơ trong veo, thánh thiện chập chững những bước đầu tiên trên ngưỡng cửa cuộc đời. Màu đen của than trong hầm mỏ, con đường về nhà, đôi đũa, đêm mùa đông… Màu đen trên mái tóc dài mềm mại, mượt mà, óng ã đậm đà hương bồ kết nâu nồng. Màu đen của sự bí ẩn muôn đời mãi mê khám phá. Màu đen của sự quý phái, sang trọng đọng mãi những dư vị dài lâu…

o0o

Và tôi cũng yêu màu nâu của đất đai vườn tược, ruộng đồng quê tôi quanh năm trù phú nuôi dưỡng tôi nên vóc nên hình. Màu nâu của y phục nhà chùa, gỗ lạc trên rừng, ly cà phê sữa, đường làng, sỏi đá… Màu nâu trên chiếc áo bà ba bà ngoại tôi ngày xưa vẫn thường hay mặc. Màu nâu của sự dung dị khoan hòa dân dã. Màu nâu của tâm linh huyền bí ẩn khuất vô hình, thực thực hư hư...

o0o

Tôi yêu tất cả những sắc màu làm nên cuộc sống này, cả những sắc màu tôi có thể nhìn thấy lẫn những sắc màu tôi chỉ có thể cảm nhận bằng những rung động của trái tim và linh hồn…


Theo Zing.vn

Thursday, July 7, 2011

Cuộc sống đang chờ bạn mỉm cười - ♥

Cuộc sống đang chờ bạn mỉm cười - ♥

Bối Vi Vi


Mỗi người chúng ta sinh ra trong cuộc đời. Là thượng đế đã ban tặng cho chúng ta mạng sống. Và ta - là một sinh linh trong vô vàn những sinh linh tồn tại trên đời. Và đã là sinh linh . Thì ta có quyền được sống được yêu thương và được HẠNH PHÚC


Cuộc sống như 1 trò chơi ghép hình, và mỗi chúng ta mang một mảnh ghép hình dạng khác nhau để ghép nhặt cho cuộc sống của mình thêm phần trọn vẹn. Mỗi người một số phận khác nhau. Mỗi hoàn cảnh khác nhau. Có người thì hạnh phúc, có người thì hạnh phúc không trọn vẹn, có người thì đau khổ. Tổn thương, mất mát v.v.....Nhưng tất cả chính là do số phận ban bày cho chúng ta như thế. Để * Thử thách* và tôi luyện cho chúng ta. Bởi vì:


- Phải có những mất mát mới hiểu được giá trị của yêu thương


- Phải đau khổ, mới hiểu được giá trị của hạnh phúc


- Phải đi qua những con đường mưa gió, thì mới có những ngày đầy nắng


- Phải bước qua nỗi đau, ta mới trưởng thành và đạt đến bình yên viên mãn


Mỗi thử thách số phận đặt ra cho chúng ta. Cũng như một bài toán khó, ta giải ở trên lớp vậy. Ta phải ngồi suy nghĩ, phải trải qua những cảm xúc : bực mình, cố gắng, nản chí, vứt bỏ, rồi tiếp tục cố gắng.....Và khi ta trải qua mỗi cảm xúc khác nhau, thì ta lại có một bài học khác nhau. Để rồi khi ta giải được bài toán khó đó, ta sẽ vui mừng biết bao. Bởi vì dù nó chẳng là gì nhưng đó là cả công sức mà ta bỏ ra, thì ta sẽ cảm thấy tự hào về chúng


- Cũng như khi ta vấp phải một tổn thương nào đó trong cuộc đời. Ta sẽ cảm thấy thất vọng vô cùng. Đau vô cùng, tưởng chừng như mọi thứ đã dừng lại và chấm dứt tại đây. Ta quá mệt mỏi, quá mệt rồi không còn đủ sức để vượt qua nữa, không còn đủ sức để cố gắng nữa. Cái gọi là cố gắng chỉ là một lời nói thoảng qua mà thôi, Làm sao có thể chứ. Tôi cũng từng như bạn. Cũng từng rơi vào hoàn cảnh như thế


Tôi đã từng tuyệt vọng đến mức chết đi sống lại và từng than trách cuộc sống vì sao lại bất công với tôi như vậy


Tôi đã từng khóc hết nước mắt và tưởng chừng như không còn đứng dậy nổi.


Tôi đã từng sống trong câm lặng, sống trong nỗi cô đơn của chính bản thân mình. Gặm nhấm cái gọi là - đau khổ- chỉ riêng mình tôi


Tôi đã từng NÓI DỐI nhiều lần, đơn thuần vì tôi không muốn ai hiểu tôi, ai biết về tôi và tôi đã từng sống 1 cuộc đời không phải là của mình


Và tôi đã từng sống với những đau khổ như thế đó. Bạn có hiểu không ?



Có thể bạn cho rằng nỗi đau của tôi chẳng là gì so với cuộc đời bạn. Ừm, tôi không tự xác nhận nỗi đau của tôi là lớn nhất là to nhất. Nhưng với bất kì ai đối diện với nỗi đau của mình cũng thấy nó lớn nhất, to nhất và khó vượt qua nhất cả


Tôi - đã từng nhìn cuộc sống này với màu đen. Và tôi tự hỏi tôi tồn tại để làm gì, tôi khinh bỉ cuộc đời. Vì tôi không thể sống theo ý mình, không thể sống cuộc đời tự do, bao nhiêu bất hạnh đều đổ lên đời tôi. Bao nhiêu xui xẻo cũng mình tôi gánh chịu


Còn người - thì cười hả hê, bỉm môi. Người cười trên nỗi đau của tôi, người dẫm đạp nỗi đau của tôi của tôi. Để bước đi trên con đường hạnh phúc của riêng mình. Tôi thấy cuộc đời là đầy rẫy những bất công những cạm bẫy. Những thứ khiến tôi buồn nôn. Nhưng tôi - là con người thấp cổ bé họng không thể nói được, không thể nào làm được. Bởi tôi đã quá khổ đau rồi. Còn quan tâm chi nữa


Nhưng rồi. Cũng chính từ trong nỗi đau của chính mình. Tôi mới gặm nhấm đủ những cô đơn, những nỗi tủi hờn. Tôi mới nghĩ :

- Vì sao tôi lại phải sống những tháng ngày như thế ?
- Vì sao tôi phải đau khổ như thế, có xứng đáng hay không ?
- Vì sao tôi không thể bước qua chúng để cười ngạo nghễ trên những người đã cười tôi ?
- Vì sao họ có quyền cười tôi, họ là gì ?

Một người bạn đã nói với tôi rằng : " Không có điều gì mà con người không làm được quan trọng là đừng bao giờ đánh mất niềm tin vào chính mình. Cũng như hãy cứ là chính mình. Cái người ta yêu thương cậu chính là bản thân cậu. Chứ không phải 1 người khác "


Tôi đã đọc, đã tìm hiểu rất nhiều đã làm mọi biện pháp để an ủi mình. Để rồi tôi hiểu ra được 1 điều rằng : Không ai có thể chữa lành vết thương cho mình bằng chính bản thân mình cả. Tất cả chỉ phụ thuộc ở suy nghĩ của mình mà thôi

- Bởi vì tôi suy nghĩ tiêu cực- Nên tôi nhìn vấn đề của mình tiêu cực
- Bởi vì tôi quá tổn thương - Nên tôi sợ thương tổn và mất lòng tin
- Bởi vì tôi quá nhạy cảm - Nện tôi mới sợ sệt đủ điều

Người yêu cũ của tôi cũng từng nói : " Ta hãy sống , sống thật kiêu hãnh với cuộc đời. Bởi đời người không dài, không ngắn, nếu như bỏ lỡ 1 thời khắc nào đó ta sẽ hối hận rất rất nhiều "


Cho nên tôi đã học cách làm lại cuộc sống của mình. Học cách đứng dậy từ nỗi đau của mình. Học cách bước qua chúng dù khó khăn đến mức nào


- Tôi học cách cười nhiều hơn và mở lòng ra với mọi người xung quanh mình


- Tôi học cách quan sát cuộc sống để biết cuộc sống còn có những giá trị khác


- Tôi học cách lắng nghe người khác nói. Học cách khuyên nhủ người khác


- Tôi học cách yêu thương bản thân mình. Vì tôi nhận ra giá trị của bản thân là bất tận. Mà mỗi con người cứ đi mãi đi mãi suốt cuộc đời cũng không bao giờ tận dụng được hết



Cuộc sống chính là một ngôi trường đời thu nhỏ. Mà ta là những người học trò :


- Đời dạy ta yêu thương. Đời dạy ta thông cảm. Đời dạy ta dũng cảm. Đời dạy ta sự kiên cường. Đời dạy ta sự yếu đuối. Và đời dạy ta biết chia sẻ. Đời dạy ta rất nhiều bài học. Mà ta phải đi qua, đi qua hết thảy những điều đó ta mới chạm tới những bình yên viên mãn


- Bình yên trong cuộc sống chính là khi bạn cho sống thật giản đơn, thật vui vẻ, tâm hồn cảm thấy thoải mái. Và học được cách - chấp nhận - . Ta phải chấp nhận sự thật, phải chấp nhận những gì ta đang có, học cách chấp nhận và đón nhận những thứ tương lai sẽ tới. Học cách tự làm vui bản thân mình từ những thứ giản đơn :


- Hít thở thật sâu vào một ngày mới đẹp trời


- chấp nhận những điều đã qua như những nỗi đau tất yếu mà ta phải trải qua. Để ta trưởng thành hơn


- Mỉm cười khi giúp đỡ được ai đó


- Để tâm hồn mình thanh thản sau những triền miên đau đớn



Thì khi ta mỉm cười, chính là lúc ta thấy cuộc đời thật đẹp. Sau những nỗi đau dài. Nỗi đau là điều ai cũng phải trải qua trong đời, ta phải đi qua những nỗi đau thì mới hiểu hết giá trị của hạnh phúc. để mà trân trọng và cầm chắc trong tay. Ta phải bước qua những ngày mưa hoan hoải thì mới có những ngày rợp nắng bình yên


Chúng ta sinh ra trong đời. Chính là 1 món quà cuộc sống. Mỗi chúng ta phải biết trân trọng và nắm lấy những gì mình đang có. Chỉ có như thế ta mới không hối hận khi mất đi chúng. Ta phải tận dụng hết những bài học mà ta đã học trên những con đường đã qua một cách thấu đáo và sống một cách trọn vẹn hơn cho ngày mai kịp tới Vì " Dù hoàn cảnh có tồi tệ đến đâu thì không có sự khởi đầu nào tốt hơn là ngay từ bây giờ". Và bạn - những người chủ của số phận hãy xoay vòng tròn định mệnh của mình lăn bánh đi.



Hãy bước qua những tổn thương của mình. Bằng chính lòng tin của mình. Bằng chính sự dũng cảm của mình. Hãy nhìn lại xung quanh mình đi. Mình còn có rất rất nhiều thứ để trân trọng. Sự mất mát trong đời. Giống như một chỗ trống mà cuộc đời sẽ thay thế một điều khác cho ta. Tuy không vẹn tròn nhưng ta phải học cách bước đi mạnh mẽ hơn Bởi ta - là loài có trí thông minh có cảm xúc. Và có những khả năng. Cái mà bạn chưa có chính là lòng tin mà thôi. Bạn hãy cười lên đi. Hãy cười nhé. Sau khi đọc bài viết này bạn phải cười đó.



- Cười với cuộc sống của chính mình

- Cười với nỗi đau của chính mình
- Cười với sự yếu đuối của mình

Mỉm cười để thấy rằng bạn vẫn đang tồn tại. Đang sống với những gì bạn đang có. Để thấy bạn đã từng sống như thế nào. Và đã từng bước đi như thế nào?. Để cảm nhận những điều mà bạn đang cảm nhận.


Chỉ cần bạn cho mình một cơ hội. Cho cuộc sống của chính mình một cơ hội. Để tin tưởng để yêu thương. Thì bạn sẽ thấy. Mọi thứ thật dễ dàng hơn nhiều lắm đó


Cố lên. Cuộc sống đang chờ bạn mỉm cười đó. Và tôi - cũng đang chờ bạn mỉm cười


Tôi - Bối Vi Vi. Sẽ thay đổi và tự tin hơn đứng dậy sau những nỗi đau dài. Tự thay đổi cuộc sống của mình sao cho tốt đẹp hơn. Tự đi qua những con đường mưa và chờ đợi một con đường nắng. Tôi có rất nhiều con đường phải đi. Bởi những con đường luôn trải dài thẳng tắp chờ đợi tôi. Tôi phải tiếp tục sống . Còn bạn thì sao ?


- Bạn sẽ bước cùng tôi chứ ? . Tôi chờ bạn ? -


Mọi thứ chỉ phụ thuộc ở chính mình thôi. Chỉ cần bạn cố gắng bạn sẽ làm được .



Right ?

HẠNH PHÚC THẬT SỰ KHÓ TÌM ???


HẠNH PHÚC
THẬT SỰ KHÓ TÌM ???


Hạnh phúc ðích thực bắt nguồn từ

cách nhìn và cách cảm nhận cuộc
sống của chính bạn .

Theo báo cáo Chỉ số hạnh phúc vừa ðược quỷ các nền kinh tế mói (NEF) công bố nãm 2006 , trong 178 quốc gia ðược khảo sát , ðiều bất ngờ là chỉ số hạnh phúc của nhóm các nước phát triển rất thấp . Cao nhất là Ðức ở vị trí 81 , còn lại là Nhật Bản , Anh , Pháp , MỸ , và Nga xếp hạng từ 95 ðến 172 .

Việt Nam ðứng thứ 12 / 178 quốc gia và ðứng ðầu khu vực châu Á .
Kết quả không hẳn là Kết luận chính xác về hạnh phúc của mọi dân tộc nhưng nó phản ánh 1 ðiều : Sự tãng trưởng , phồn thịnh về kinh tế không thực sự song hành với hạnh phúc .
Như thế những quốc gia kém phát triển về kinh tế sẽ hạnh phúc hơn ? Ðiều này cũng không phải ...! Bởi cầm vị trí " ðèn ðỏ " ( xep thu 178 ) là Zimbabwe , 1 quốc gia nghèo khổ ở châu Phi .
Vậy những thông số nêu trên ðược hiểu như thế nào ? Tiến sĩ xã hội học Trần Thị Kim Xuyến cho rằng : " Quan niệm về hạnh phúc ở những nền vãn hóa khác nhau trong từng thời ðiểm khác nhau có những khác biệt rất lớn . Những so sánh như trên chỉ phản ánh 1 góc ðộ của vấn ðề hõn là sự kết luận tổng thể . Chẳng có so sánh nào về khái niệm trừu tượng này là chính xác . Quan niệm về hạnh phúc của từng cá nhân cũng thế " .

CON ÐƯỜNG NÀO ÐI TỚI HẠNH PHÚC ?

Chúng ta thường quan niệm rằng hạnh phúc là giàu có về của cải , thăng tiến trong nghề nghiệp , có 1 người bạn ðời lý tưởng hay ðơn giản là ðạt ðược những mục tiêu mà mình ðặt ra . Tuy nhiên , khi sở hữu những ðiều ðó rồi , chúng ta lại ngạc nhiên thấy rằng rất nhiều lúc , mình vẫn chưa ðược mãn nguyện . Vậy thực chất của vấn ðề là gì ?
Theo nghiên cứu của các nhà tâm lý , phần lớn chúng ta ðều cho rằng hạnh phúc là 1 cái gì ðó ở rất xa và thuộc về tương lai . Chúng ta chỉ ðang ði trên con ðường ði tới ðó . Thực chất , không có con ðường nào ði tới hạnh phúc cả . Bởi vì hạnh phúc chính là con ðường chúng ta ðang ði . Vấn ðề là cách nhìn và cảm nhận nó mà thôi .
Theo giáo sý tâm lý Michael Wiederman tại Ðại học Colombia ( My ) , chúng ta thừa hưởng từ tổ tiên 1 khả nãng tuyệt vời . Ðó là khả năng thích ứng với hoàn cảnh khó khăn . Chẳng hạn , bạn chuyển chổ ðến 1 ðịa ðiểm mới , khí hậu lạnh hơn hay 1 nơi ồn ào , náo nhiệt , bạn sẽ nhanh chóng tự thích nghi .
Nhưng khổ thay , quy luật ấy cũng ðúng cả với những khía cạnh tích cực của cuộc sống . Bạn trúng số ðộc ðắc , mua 1 ngôi nhà , chiếc xe mới ... cảm giác sung sướng chỉ kéo dài 1 thời gian , sau ðó bạn sẽ quen dần , cảm giác sung sướng mất ði .
Các nhà nghiên cứu tâm lý chỉ rằng , con người thường nhạy cảm với những bất lợi hơn là ðiều tích cực . Họ xem những ðiều tích cực là lẽ ðương nhiên . Còn khi chuyện phiền toái xảy ðến , họ lập tức than vãn , kêu ca . Trong khi cả hai thái cực ðó ðều có thể xảy ra trong cuộc sống của chúng ta . Hiểu ðược quy luật ðó , ta nên tự ðiều chỉnh cảm xúc của bản thân ðể có thể nắm bắt hạnh phúc .

TẬP TRUNG VÀO MỤC TIÊU TƯƠNG LAI HAY ÐỜI SỐNG HIỆN TẠI ?

" Ðiều quan trọng không phải là chúng ta có những gì mà là chúng ta có biết tận hýởng những gì mà mình ðang có hay không ? " . Chị T.V , giáo viên trường THPT Tân Bình , tâm sự rằng chị rất thích câu danh ngôn này và ðã có dịp trải nghiệm nó .
T.V kể : "Cách ðây hai nãm , có 1 giai ðoạn tôi lâm vào hoàn cảnh bế tắc , công việc ðơn ðiệu , tình cảm ðổ vỡ . Tôi cảm thấy mình bất hạnh . Tâm sự với 1 người bạn là 1 chuyên viên Tâm lý , cô ấy ðề nghị tôi liệt kê những gì tôi có trên giấy .
Nhìn kết quả , cô ấy kết luận : " Cậu là người hạnh phúc . Này nhé , cậu không bệnh tật , có gia ðình , nghề nghiệp , trí thức ...những ðiều mà rất nhiều người không có ðược . Vậy sao lại còn than thở nữa ? " . Tôi ðã suy nghĩ những gì mà bạn tôi nói .
Trước ðây , tôi cứ nghĩ mình chỉ hạnh phúc khi công thành danh toại , có 1 cãn nhà lớn , tình yêu lý tưởng ...Và tôi ðã mất quá nhiều thời gian ðể chờ ðợi . Tôi không biết rằng hạnh phúc tồn tại ngay trong lúc tôi nổ lực làm việc ðể cố ðạt ðược những ðiều ðó " .
Thật ra , không phải ai cũng cảm nhận ðược giá trị của từng khoảnh khắc sống trong hiện tại . Chúng ta chịu nhiều áp lực của bản thân và xã hội ðể chạy theo những nhu cầu . Mọi cá nhân thường so sánh mình với ngýời giàu có , sung sướng hơn . Ngay khi ðã khấm khá , có của ãn của ðể , họ vẫn luôn tin rằng nếu ðạt mức cao hõn , họ sẽ hạnh phúc hõn . Tâm lý ấy khiến cho nhiều ngýời trở thành nạn nhân của chính mình .
Tiến sỹ Tâm lý Trần Thị Thu Mai cho rằng : " Một khi bạn không hài lòng với cuộc sống , bạn cần tự hỏi : Mình khổ sở vì ðiều gì ? Nó có ðáng ðể chúng ta lao tâm như thế không ? Biết phấn ðấu trong khả năng và hài lòng với những gì mà mình ðang có là cách tốt nhất để chúng ta cảm nhận hạnh phúc trong thực tại " .

NÊN CÓ THÁI ĐỘ NÀO KHI GẶP KHÓ KHĂN ?

Giáo sư Tâm lý nổi tiếng Mihaly Csikszentmihalyi ( Đại học Claremont , Mỹ ) cùng các cộng sự của ông đã tiến hành nghiên cứu trên hàng ngàn người và nhận thấy 1 điều thú vị : Cảm nhận hạnh phúc phụ thuộc rất nhiều vào tính cách .
Những người có cuộc sống bình lặng , ít gặp khó khăn , thách thức và có nhiều thời gian nhàn rỗi ít cảm thấy mãn nguyện với cuộc sống hơn so với những người mà nghề nghiệp giúp họ trãi qua nhiều thử thách thú vị . Mẫu người hạnh phúc thường cởi mở , lạc quan , nhiệt thành , mạo hiểm và đặc biệt là luôn vững vàng trước mọi hoàn cảnh .
Họ chấp nhận khó khăn bất trắc như 1 phần thiết yếu của cuộc sống hơn là né tránh hay mãi đau khổ cùng nó .
Chị T.M hội viên Câu lạc bộ Hội quán Hội Ngộ , đã kể câu chuyện về cuộc đời chị : " Năm tôi 24 tuổi , chồng tôi mất , để lại cho tôi hai đứa con nhỏ dại . Sau đó , các em chồng tìm cách đuổi tôi ra khỏi nhà vì sợ phải chia đất hương hỏa . Tôi ra đi với hai bàn tay trắng , tôi làm mọi việc để nuôi con và cố quên đi những chuyện đau buồn , oán hận . Bây giờ , các con tôi đã khôn lớn , thành đạt , bản thân tôi tạo lập được 1 nhà hàng lớn và cũng có hạnh phúc mới " .
Thạc sĩ Tâm lý Trần Thị Hồng Hà cho rằng : " Khi buồn bực , khó chịu hay gặp những nghịch cảnh trong cuộc sống , nếu chúng ta không thể nào thay đổi được vấn đề thì hãy nhìn nó bằng 1 thái độ tích cực . Bạn phải biết cách đi theo cuộc sống chứ không nên bắt cuộc sống đi theo mình " .
Chị V.L , phó phòng Kinh doanh , Công ty Dona Shoe , chia sẽ : " Chồng tôi là người bề bộn , cẩu thả , lại không biết chia sẽ cộng việc gia đình . Ngày nào cũng vậy , sau giờ làm , về nhà tôi phải làm đủ việc : Nấu nướng , lau dọn , giặt giũ ...Những lúc ấy , tôi phải làm sao ? Cáu giận , bực tức ư ? Không thể . Tìm cách thay đổi anh ấy ? Khó lắm . Ly hôn ? Chưa đến nổi như thế . Chỉ còn cách là tôi chấp nhận tính cách của anh ấy với thái độ vui vẻ , đồng thời nhìn mọi chuyện thật đơn giản , nhẹ nhàng . Tôi thuê người giúp việc làm những việc mình không thích và không thể " .

HẠNH PHÚC LÀ SỰ GIÀU CÓ VỀ TINH THẦN ?

Các nhà Tâm lý học chỉ ra rằng trong xã hội hiện đại những người cảm thấy hạnh phúc thường có đời sống tinh thần phong phú , mối quan hệ xã hội rộng mở . Họ biết cân bằng công việc và các hoạt dộng giải trí ,thư giãn . Họ thường đọc sách , xem tivi , nghe nhạc , đi du lịch... Những điều đó đem lại nguồn năng lượng cho họ hăng say làm việc . Họ tận hưởng từng giây phúc sống có ý nghĩa trong đời .
Trong cuốn sách nổi tiếng " Hạnh phúc không khó tìm " , tiến sĩ M.J.Ryan chia sẽ : " Mỗi chúng ta thường đánh giá cuộc dời mình qua mức độ thành đạt trong công việc , sự sung túc của gia đình ...mà quên rằng hạnh phúc đích thực của cuộc sống là từng giây phúc sống , là đem lại thật nhiều điều tốt đẹp cho bản thân và cho người khác .
Diều quan trọng trong cuộc sống không phải là bạn kiếm được bao nhiêu tiền hay bạn có nổi tiếng hay không . Vấn đề là bạn đã tạo cho mình 1 cuộc sống như thế nào để có thể trãi nghiệm sự mãn nguyện . Câu trả lời đúng đắn nhất chỉ có thể đến từ chính bản thân bạn " .

Thế nào là hạnh phúc ?

73 % cho rằng hạnh phúc là có sức khỏe tốt , gia đình êm ấm và con cái thành đạt .
46 % khẳng định họ cảm thấy thực sự hạnh phúc khi đạt được những thành công , mục tiêu mà mình mong muốn .
25 % nghĩ rằng 1 cuộc sống vật chất sung túc mới làm cho họ hạnh phúc .
25 % hạnh phúc chính là khi ta làm những điều có ích cho người khác , cho cộng đồng .
22 % bày tỏ hạnh phúc là biết hài lòng với những gì mà mình đang có .
9 % tìm thấy hạnh phúc từ những yếu tố khác không có trong những điều trên ( ăn ngon , mặc đẹp...) .
Còn các bạn thì sao nào ? Các bạn có cảm thấy mình đang hạnh phúc không ? Hãy tận hưởng cuộc sống trong từng hơi thở nhé...

Viết cho người tôi yêu...

Còn em thì sao , em yeu ? Em có hạnh phúc không ? Anh thì nghĩ là có ; Anh đọc bài báo này thấy hay lắm , cho nên anh Post cho mọi người cùng đọc , đặt biệt là em . Mong rằng nó sẽ giúp được cho em nhận ra 1 điều gì đó . Anh chi muốn em được hạnh phúc ... lúc nào cũng được hạnh phúc . Điều quan trọng không phải là chúng ta sống bao lâu , mà là phải sống như thế nào . Em còn nhớ câu đó không ? Anh mong rằng , cho dù sao này có bất cứ chuyện gì xảy ra đi nửa , thì em cũng phải dùng 1 thái độ thật lạc quan để mà đối mặt với nó nhé . Đừng gục ngã , đừng bỏ cuộc . Nếu như gặp phải những chuyện khiến cho em khó khăn , đau khổ , hay gì đi nữa ... Em hãy cứ buồn . Nhưng phải cố gắng đối mặt với nó , đừng chịu thua nó . Như con Lật Đật , ngã rồi tiếp tục đứng lên ! Nếu có cái nhìn lạc quan , đầy ý chí của con Lật Đật trong tất cả mọi việc ,em sẽ tìm thấy và cảm nhận được những hạnh phúc đơn giản nhưng ... bền lâu . Đừng thua con Lật Đật em nhé . Chúc em vui và hạnh phúc . Je ' Taime ...
Phạm Hoàng Châu .